visuckhoenguoithan.com

Tại sao trẻ khó “nói không”?

Một số báo chí có những bài phóng sự khuếch đại các mặt tiêu cực này càng làm cho tình hình thêm trầm trọng. Hãy nhìn vào con số thống kê.
Gần đây có những bích chương kêu gọi các bạn trẻ phải “Nói không với cái xấu” như với xì ke, ma túy, mại dâm, quan hệ tình dục bừa bãi, có thai ngoài ý muốn….
Nhưng nói không có dễ không? Thực ra không dễ!
Vấn đề còn là làm sao nói không ngay từ lúc ban đầu chớ khi đã “lỡ dại” rồi thì rất khó mà từ b 1 thói quen xấu, 1 chuyện đã rồi!
Thử tìm hiểu tại sao các bạn trẻ khó từ chối, khó nói không?
- Một là sợ mất bạn bè, sợ bạn bè coi thường, sợ bạn cho là trẻ con, là “baby”, là còn bám vú mẹ. Thực ra điều này không đúng vì khi nói không, ta đã chứng tỏ ta là người lớn, là người có nghị lực, có quan điểm riêng, có sức mạnh tinh thần, ta đã trưởng thành và có ý thức trách nhiệm với bản thân mình. Như vậy khi ta từ chối “không hút, không uống, không chơi” thì nói cho cùng chỉ có 1 số người trong nhóm bạn sẽ chê cười, chế giễu ta nhưng trong lòng họ cũng cảm phục ta dù không nói ra, còn đa số các bạn khác chắc chắn sẽ phục ta bởi ta tỏ ra có tư cách riêng. Một người bạn tốt luôn luôn tôn trọng quan điểm cá nhân của người khác, tôn trọng quyết định của người khác chớ không ép uổng, bó buộc người khác phỉ giống mình. Một người bạn ép ta làm 1 điều gì ta không thích thì rõ ràng đó là 1 người bạn không tốt. Mất 1 người bạn như vậy thì càng hay chớ sao!
- Thứ hai là bản thân trẻ muốn tìm kiếm sự dễ chịu khi bị buồn lo, chẳng hạn thi rót, bị cha mẹ mắng, cha mẹ ly dị, học kém… khi thất vọng, thất bại, thất chí, thất tình…. Em sẽ muốn dùng rượu, dùng ma túy để giải sầu. Các biện pháp này thực ra chỉ có hiệu quả tạm thời chớ không giải quyết được vấn đề, trái lại có thể dùng những biện pháp khác hiệu quả hơn như chia sẻ bày tỏ với ai đó, 1 người bạn tâm giao chẳng hạn, một người thân trong gia đình mà ta tin cậy, thầy cô, tham vấn viên, chuyên gia tâm lý hoặc ngay cả gọi điện thoại nóng đến các trung tâm tham vấn. Sẽ không ai cười ta cả vì ở đời ai mà chẳng gặp những lúc khó khăn, bối rối, buồn chán, nản lòng…. Em cũng có thể nghe nhạc. Đó là 1 cách hay để quên sầu. Em có thể viết nhật ký, thậm chí có thể khóc. Có 1 cách nữa cũng hay đó là chơi thể thao hoặc chỉ đơn giản là chạy bộ, nhảy dây, vận động như vậy trong người ta sẽ tiết ra chất endorphines, 1 dạng thuốc “an thần” nội sinh làm cho ta được thư giản, sảng khoái 1 cách lành mạnh vì không tạo sự lệ thuộc dẫn đến nghiện ngập. Em cũng có thể mạnh dạn nhìn thẳng vào sự thật, chấp nhận nó và tìm 1 giải pháp thay thế để thay đổi tình hình. Chẳng hạn rớt đại học thì có thể học cao đẳng, học nghề, thua keo này ta bày keo khác…
- Thứ ba là nhiều em cho rằng phải “theo phong trào”, không nên đứng ngoài phong trào, thí dụ mọi người hút thì mình cũng hút, mọi người đồng tính luyến ái thì mình cũng đồng tính luyến ái cho vui. Đúng như các chuyên gia về tình dục học nhận xét hiện nay hiện tượng đồng tính luyến ái “dỏm” đang khá là phổ biến do sự bắt chước chứ không phải thực tế. Một số báo chí có những bài phóng sự khuếch đại các mặt tiêu cực này càng làm cho tình hình thêm trầm trọng. Hãy nhìn vào con số thống kê. Cả nước hiện có 2 triệu sinh viên thì chỉ có khoảng năm bảy ngàn người nghiện ngập, như vậy thì đa số thanh niên đang phấn đấu lập thân, lao vào học tập xây dựng sự nghiệp, giữ gìn sức khỏe. Như vậy nếu em muốn “theo phong trào” thì phải theo đám đông mới đúng chứ!
27/04/2016 , BS.Đỗ Hồng Ngọc - Báo Sức khỏe Thành Phố Hồ Chí Minh – Số 58 (4/2000)

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *